Trần Thanh Minh
Tôi trở về nhà với một thân xác rã rời, một đầu óc rỗng không, biếng ăn, mất ngủ, chả nói năng gì, mắt mở to mà không nhìn thấy gì. Tôi đã phải ra, vào nhà thương Chợ Quán mấy lần. Rất may cho tôi và các con là lúc đó tôi có một cô em và một người bạn lo lắng và chăm sóc mẹ con tôi tận tình.
Vài tháng sau, tôi nhận được 2 thùng quà trả lại với hàng chữ “Người nhận đã chết. Trại yêu cầu hoàn.” Đến bưu điện lĩnh 2 gói quà xong, vừa ra đến cửa tôi lại ngất đi. Rất may có anh bạn hàng xóm đạp xe xích lô đang chờ để chở tôi về nhà. Tới bữa ăn, nhìn bốn đứa con ngồi ăn ngon lành với tóp mỡ ngào đường và nước mắm, quà của bố trả lại, nước mắt tôi lại chảy như mưa. Rồi tới gần cả năm sau, phường trưởng mới cử đại diện đến chia buồn và đưa cho tôi biên bản “phạm nhân chết”.



Vào những ngày cuối tháng 4 năm 1975, các viên chức Hoa Kỳ, chính quyền Việt Nam Cộng Hoà, đại sứ quán các nước cũng như các công ty nước ngoài và gia đình của họ lần lượt rời khỏi Miền Nam Việt Nam bằng những phương tiện ưu tiên để tìm đến những quốc gia tự do, dân chủ hầu lánh nạn Việt Cộng đang dần tiến chiếm mảnh đất Miền Nam Tự Do.
Vợ chồng tôi và bốn đứa con qua Mỹ theo Chương Trình Tái Ðịnh Cư Cựu Tù Cải Tạo Ðợt HO8. Vì là diện “đầu trọc”, không có bạn bè thân nhân bảo lảnh, nên được phân bổ đến tiểu bang còn thưa dân của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ: Arizona. Hội thiện nguyện đón gia đình tôi tại Phi Trường Phoenix và đưa đến ở trong căn apartment hai phòng, cách thủ phủ của tiểu bang ba mươi phút lái xe.